Trang ChínhTrang Chính  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  GamesGames  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Hiện tại diễn đàn đang thử nghiệm trang game flash cho anh em (có cả game cho phái nữ nữa).
Mọi người truy cập vào đây để chơi nha.
http://game12a3.tk/
Game dành riêng cho phái nữ: CLICK HERE

 

 Cô bé Quàng Khăn Đỏ và... các nhà văn (phần 1)

 Go down 
Share
Gửi bài mới Trả lời chủ đề này
Thời gian: 7/8/2011, 16:10
Sống để yêu thương và dâng hiến
avatar
nguago9x_nmn 
S.MOD
S.MOD
Giới Tính Giới Tính : Nam
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 11/07/2011
Points Points : 25217
Posts Posts : 69
Thanked Thanked : 16
Status Status : Sống để yêu thương và dâng hiến
Bài gửiTiêu đề:  Cô bé Quàng Khăn Đỏ và... các nhà văn (phần 1)





Với Mikhail Bulgakov

Ư-ư-ư-ư-ư-hư-hư-hư-ư! Hãy nhìn tôi đây này, tôi sắp chết cóng mất rồi.
Xung quanh là khu rừng tăm tối đáng sợ, và chẳng có một linh hồn sống
nào cả.

Ôi, mà cái mạng sườn của tôi mới đau nhức xiết bao. Thật là kinh khủng!
Mà tôi có làm gì, có đụng chạm gì đến cái bà lão ấy đâu kia chứ, quỷ bắt
bà ấy đi…

Tại sao mà tự dưng bà lão ấy lại đem tôi ra mà trụng nước sôi? Mụ phù thủy già … lại còn mù dở nữa chứ.

Tôi lang thang gần nhà bà lão ấy với hy vọng biết đâu kiếm được cái gì
đó lấp đầy dạ dày, các vị biết đấy, cơn đói vốn không thích chờ đợi.

Còn bà lão ấy thì bước ra sân, nhìn tôi bằng con mắt mờ đục của mình và gọi như thế này:

- Meeo, meeo, meo … chắc bà ấy nghĩ là tôi là con mèo. Bà già ngốc nghếch… Tôi đến gần hơn một chút, thế là bà ấy hét toáng lên:

- SOOOÓI!!! và hắt lên người tôi cả nửa xô canh borts, cái thứ canh
borts quỷ quái ấy, nóng như nước sôi, còn mùi vị thì mới tệ hại làm sao!
Bà ấy định nấu làm thuốc diệt rận chắc?

Vâng, tôi cũng chẳng định che dấu gì cả - tôi định ăn tối bằng bà lão.
Chẳng ngon lành gì đâu, tôi nói thật đấy, nhưng tình cảnh của tôi đâu
cho phép tôi kén cá chọn canh. Thế còn bà ấy thì dội canh borts vào tôi!

Thôi đi bà lão, cũng phải có lương tâm một chút chứ! Thế mà cũng bày đặt
là dân trí thức cơ đấy! Tôi nuốt cái bà ấy, tóm lại là như vậy. Chẳng
có gì thú vị, phải nói thật là như thế. Đến bây giờ thấy vẫn còn sôi
bụng, không tiêu hóa nổi …

Còn bây giờ … tôi lại trong rừng, chịu cái lạnh giá như thế này đây. Không biết trên đời này còn có sự công bằng nữa không?

Ôi! Ai kia nhỉ? Ai lại bị quỷ ám đi qua rừng trong cái lạnh cắt da như thế này?

Một thân hình bé nhỏ đi trên đường mòn! Một cô bé! Đội mũ đỏ! Trong tay
của cô ta là một cái làn lớn. Hay nhỉ, thế cô ta cần cái gì đấy nhỉ?

Cô bé đến gần … Hình như là tôi có biết cô ta. Ồ, tất nhiên rồi! Đó là
cháu ngoại của cái bà lão kia! Có lẽ là cô ta đang đi về phía nhà bà ấy.
Haha, cô ta cũng thấy tôi và bước lại rất gần.

Thế đấy – chẳng sợ gì! Đứng, vuốt mõm tôi, lại còn nựng nịu nữa:

-Cún xinh … cún ngoan!

Tớ mà là con cún của cậu cái nỗi gì, đồ ngốc? Mà cái gì trong làn mới bốc mùi thơm phức làm sao! Cái gì thế nhỉ?

Bánh rán!!! Nhân thịt!!! Thế mới gọi là sống chứ! Cô nàng đem những thứ
ngon lành này cho bà ngoại. Còn bà ngoại sẽ đãi cô bé tội nghiệp cái món
canh ôi ấy! Mà không, bà sẽ không đãi đâu…

Này cô bé! Ngoan nào, hãy cho tôi những chiếc bánh rán này đi! Mẹ sẽ còn
rán cho cô nữa, còn bà cô thì đâu có cần chúng làm gi! Không kể là bà
ấy còn định đãi cô ăn cái thứ ôi thiu ấy! Ối trời ạ bố cô có mà ôm tôi
lên tay mà nựng nịu, hôn vào chân trước, vuốt ve cái đuôi tôi vì tôi đã
giúp ông ấy thoát khỏi một bà mẹ vợ như vậy! Giá mà cô bé biết, tôi,
người vệ sinh viên của khu rừng này phải ăn đủ thứ tởm lợm như thế nào
không …

Mà chẳng ai thèm cám ơn tôi gì cả!


o O o


Với Edgar Po

Một khu rừng già ảm đạm, quấn trong một chiếc khăn voan bí ẩn nghiệt
ngã. Phía trên khu rừng là những đám mây của những sự bay hơi chứa đầy
điềm gở. Dường như ta nghe thấy những âm thanh định mệnh của xiềng xích.
Cô bé Khăn Đỏ sống ở bìa khu rừng đó, sống trong một nỗi sợ hãi huyền
bí.


o O o


Với Ernest Hemingway

Người mẹ bước vào nhà, bà đặt một cái làn lên bàn. Trong làn là sữa, bánh mỳ trắng và trứng gà.

- Này, - người mẹ nói.

- Cái gì hả mẹ? Khăn Đỏ hỏi mẹ.

- Những thứ này này, – người mẹ nói, – con đem đến cho bà.

- Cũng được – Khăn Đỏ nói.

- Mà cẩn thận đấy, – người mẹ nói, – Sói.

- Vâng.

Người mẹ nhìn theo cô con gái mà tất cả mọi người đều gọi là Khăn Đỏ, vì
cô lúc nào cũng quàng khăn đỏ cả. Người mẹ nhìn Khăn Đỏ bước ra, và khi
nhìn theo cô con gái đang rời xa, mẹ nghĩ rằng để con gái đi một mình
vào rừng là rất nguy hiểm; và bà lại nghĩ rằng Sói lại bắt đầu xuất hiện
ở đó; và nghĩ đến đó, bà cảm thấy rằng bà bắt đầu lo lắng.
Trả lời chủ đề này 
Thời gian: 8/8/2011, 13:01
khong biet...
avatar
Minh Shady 
S.MOD
S.MOD
Giới Tính Giới Tính : Nam
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 30/07/2011
Points Points : 30100
Posts Posts : 146
Thanked Thanked : 18
Status Status : khong biet...
Bài gửiTiêu đề:  Cô bé Quàng Khăn Đỏ và... các nhà văn (phần 1)

Tại sao nhiều cô gái quàng khăn vầy
Trả lời chủ đề này 

Thông điệp:

****************Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Gửi bài mới Trả lời chủ đề này

Cô bé Quàng Khăn Đỏ và... các nhà văn (phần 1)
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.

-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-
Chuyển đến:
Liên hệ với chúng tôi | http://12a3kimdong.tk |Trở lên trên
Diễn đàn sáng lập bởi: Sons Of God
Diễn đàn phát triển bởi: Toàn bộ thành viên diễn đàn
Địa chỉ mạng: Hưng Yên
Điện thoại: 0972475132 - Email: info@12a3kimdong.tk
Website: www.12a3kimdong.tk
Copyright © 2011 Cybermedia. All rights reserved.
Powered by phpBB2® Version 2.0
Copyright © 2010, FORUMOTION - 12A3KIMDONG.TK.
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com